Những câu chuyện của một cô gái bị bán qua biên giới
New America Media, Interview, Nhu Tien Le/Translated by Thao Posted: Oct 24, 2011
Những câu chuyện của một cô gái
Translated by Nguyễn Thị Phương Thảo/Nguyễn Thị Phương Thảo chuyển ngữ
Trong ba tuần qua, tôi đă được sống và làm việc tại một nơi trú ẩn, nơi giúp tái ḥa nhập cho các nạn nhân của nạn buôn người ở miền Bắc Việt Nam. Có mười hai cô gái tuổi từ 13-22, từ năm dân tộc thiểu số khác nhau hiện đang sinh sống ở đó. Khi tôi lên chuyến bay trở về Sài G̣n, chân của tôi mang nhiều chấm sẹo v́ những con bọ màu đen nhỏ như hạt kê cắn từ các chuyến về nông thôn thăm hộ, túi xách của tôi chứa đầy dứa nhỏ và mận phía Bắc, và trong tôi trĩu nặng những câu chuyện, cảm giác trĩu nặng, ngột ngạt, những h́nh ảnh trong câu chuyện như muốn được bật ra v́ những nỗ lực t́m đường thoát của họ.
Here, she captures the narrow walking ledge between two rice paddy fields on the path to her house.
Ở miền Bắc Việt Nam, khoảng một giờ lái xe từ Lào Cai, sau mười lăm phút đi bộ theo con dốc dọc những hàng dày đặc của bắp và vô số gờ đá hẹp của cánh đồng lúa, có một cô gái Hmong sống ở đó. Cô ấy mười ba tuổi, tuổi đủ để làm việc trước khi hiểu biết, tuổi đủ để bị bắt cóc cho hôn nhân, tuổi đủ để bị bán với mẹ, chị và em gái sang Trung Quốc.
Đó là những thông tin chi tiết về bốn tháng ở Trung Quốc mà cô phải sống lại để kể nhiều lần. Đây là những câu trả lời cô phải kể lại cho cảnh sát, quan chức nhập cư, các nhân viên xă hội, các nhà nghiên cứu, và những người t́m kiếm các câu chuyện.
Tôi sinh ra trong năm con chuột.
Trong gia đ́nh, tôi có mẹ và cha của tôi, một chị một em gái, hai em trai và một cháu trai con của thím mà chúng tôi nhận chăm sóc kể từ khi thím bị bán sang Trung Quốc.
Vào dịp tết nguyên đán cậu ruột tôi đă mời mẹ và ba chị em tôi một kỳ nghỉ và cậu hứa sẽ trả tiền cho tất cả mọi thứ. V́ vậy, chúng tôi đă đi với cậu bằng xe hơi, sau đó bằng thuyền, và sau đó một lần nữa bằng xe hơi khi đến Trung Quốc.
Tôi biết rằng chúng tôi đă bị bán khi nh́n thấy cậu của tôi nhận tiền và hai người đàn ông đă đưa chúng tôi đi bằng thuyền nói rằng chúng tôi không c̣n có thể về nhà.
Tôi sống với mẹ và em gái trong ṿng hai tháng, sau đó tôi đă bị bán 12.000 nhân dân tệ ($856 USD) để trở thành vợ một người đàn ông ba mươi tuổi. Gia đ́nh người đàn ông Trung Quốc này thường xuyên chửi rủa tôi, qua thái độ tôi có thể hiểu, mặc dù tôi không biết tất cả các từ ngữ. Họ đă cố gắng buộc tôi học tiếng Trung Quốc, nhưng tôi chống lại, tôi cố t́nh không nghe, không chú ư. Họ nói với tôi rằng họ không đủ khả năng để trả tiền làm đám cưới với một người phụ nữ Trung Quốc cho con trai của họ, nên họ phải mua một cô gái Việt Nam để thay thế. Hàng ngày tôi phải làm cả việc trong nhà và việc ngoài nương rẫy cho họ. Chị gái tôi 16 tuổi sống gần đó, kể từ khi chị bị bán cho một người đàn ông khác trong cùng một khu vực, chúng tôi vẫn cố giữ liên lạc để có thể khóc với nhau.
Sau bốn tháng, tôi trốn thoát với chị gái của tôi bằng việc cùng với chị, mỗi ngày để dành 1 ít tiền, rồi góp lại thuê một xe khách để nhờ đưa chúng tôi đến đồn cảnh sát. Chúng tôi đă phải nói dối với người tài xế là cần hoàn tất một loại giấy tờ ở đó, bởi v́ chúng tôi sợ bị mang trả trở lại gia đ́nh người chồng. Chúng tôi đă ở hai ngày ở đồn cảnh sát biên giới của Trung Quốc, hai tuần tại các nơi hỗ trợ tại biên giới Việt Nam, và sau đó chúng tôi đă được về nhà 4 ngày trước khi chúng tôi được đến nhà Nhân Ái, là nơi giúp cho những người có hoàn cảnh như tôi ở thành phố Lào Cai do tổ chức Ṿng Tay Thái B́nh* liên kết với địa phương tài trợ.
Sau đó, c̣n có những chi tiết mà không có ai hỏi, cũng không cần để lưu vào sổ tay của các điều tra viên hay các cuộc phỏng vấn nghiên cứu nào.
Tôi có những kỷ niệm yêu thích trong những ngày đầu năm mới, khi ăn mừng bố tôi thường mua một vài lon nước ngọt đặt trên bàn thờ, và sau khi các linh hồn đă dùng xong, chúng tôi có thể mang xuống và cùng nhau uống.
She took this close-up while her sister was exhibiting her formal Hmong Hoa dress.
Lần đầu tiên tôi được cha mẹ mua một đôi dép để mang đi học, nó bằng nhựa mỏng, giá 5.000 đồng (25 cents Mỹ) nhưng tôi không mang dép đi đến trường, tôi chỉ mang nó khi đă vào đến lớp, sau giờ học tôi lại đi bộ trở về nhà bằng đôi chân trần. Tôi đă rất sợ đôi dép của ḿnh bị ṃn.
Khi bé tôi có một con gà con, nó suốt ngày nhảy nhót xung quanh nhà, kêu chip chip chip và chị gái của tôi, người đang quét nền đất, tức giận v́ tiếng ồn đă dùng chổi lùa nó ra ngoài làm con gà chết, bởi nó c̣n quá nhỏ. Tôi đă khóc và khóc rất lâu.
Khi tôi phải đi chăn trâu sau giờ học, nếu không có cha mẹ ở quanh đó, tôi sẽ nặn những nắm bùn đỏ thành những cái tượng nho nhỏ, rồi giả vờ rằng nắm đất của tôi là nàng công chúa sống trong một cung điện, tôi có thể chơi tṛ này trong nhiều giờ, trong khi đó cũng phải liên tục gạt đi những con dĩn (bù mắc), là những con bọ đen bé tí có đầy trong cỏ, đang hạ cánh dày đặc trên chân của tôi, và nếu chị em của tôi được chơi cùng nhau, cô công chúa của tôi có thể đi thăm công chúa của họ trong những cung điện khác.
Tại Trung Quốc, gia đ́nh tắt truyền h́nh lúc 11giờ tối, lúc đó tôi phải đi lên gác vào pḥng ngủ của ḿnh. Nhưng thường tôi vẫn ngồi đó, tỉnh táo cho đến 3 hoặc 4 giờ sáng. Tôi suy nghĩ làm thế nào để thoát khỏi nơi đây. Tôi suy nghĩ về tự sát. Đôi khi tôi chỉ nghĩ tôi sẽ hỏi chị gái của tôi, nếu cuộc sống và cái chết đều đau khổ giống nhau th́ sau đó sự khác biệt là những ǵ?
Một lần tôi nghe gia đ́nh người chồng Trung Quốc nói về một cô gái Việt Nam câm đă trốn thoát trở về Việt Nam, th́ tôi nghĩ, nếu cô ấy là một cô gái ngu ngốc mà cô đă có thể chạy đi, vậy th́ sẽ vô lư như thế nào nếu tôi không thể làm được điều tương tự? Sau đó tôi dừng suy nghĩ về tự sát lại và chỉ nghĩ làm thế nào để chạy thoát .
Cô đang lên kế hoạch hoàn thành những khóa học của ḿnh tại nơi tạm trú. Khi được hỏi những ǵ cô ấy muốn học, cô nói, bất cứ điều ǵ. Tất cả mọi thứ. Cô ấy thật thông minh, và bạn có thể tin rằng khi cô ấy thực sự muốn cô sẽ làm được tất cả. Cô có tiếng cười rất đặc biệt. Tiếng cười của cô sáng bừng rộng mở, tiếng cười như tia nắng nhảy nhót và có sức lây lan mạnh mẽ. Nghe tiếng cười trong trẻo đó bạn không thể nào tưởng tượng được nỗi buồn của cô.
Cô nói rằng, tôi mơ ước một ngày nào đó sở hữu một ngôi nhà hai tầng. Có một công việc kiếm được rất nhiều tiền để tôi có thể mua bất cứ điều ǵ tôi muốn. Được bơi trong biển!
C̣n điều ǵ khác nữa không?
Cô nh́n xuống, và sau đó cô nói, nhẹ nhàng. Tôi mơ ước rằng một ngày nào đó tôi sẽ quên.
Và sau đó cô bắt đầu khóc, khóc dữ dội, lần đầu tiên kể từ khi bạn gặp cô ấy, tiếng cười dừng lại. Bạn quấn cô lại trong một cái ôm và bạn giữ cô ấy vài phút trong khi cô ấy khóc, bởi v́ rất khó khăn để có thể biết ai là người khóc mạnh hơn.
Và sau một thời gian, cô ấy sẽ lau khô mắt, bạn hăy nói điều ǵ đó để làm cho nụ cười của cô được trở lại, một nụ cười tươi làm sáng cả căn pḥng, và bạn sẽ c̣n thấy được tiếng cười của cô rất khốc liệt bởi bên trong nó chứa nặng tất cả sức mạnh, ḷng can đảm và những khả năng chống trả mănh liệt lại những điều xấu xa.
Nhưng hiện nay, bạn vẫn để cho cô ấy khóc trên bờ vai cùng với đôi cánh tay đang ôm chặt của bạn.
Đó là một cô gái Hmong mười ba tuổi mà bạn đă biết, bạn sẽ kể cho người khác về cô, người biết cười tất cả các thời gian, nhưng cũng là người đă khóc v́ chú gà con nhỏ xíu và đă từ chối học tiếng Trung Quốc, và cũng là người đang mơ ước một ngày được quên.
Tổ chức Ṿng Tay Thái B́nh (Pacific Links Foundation) thực hiện các chương tŕnh pḥng chống tệ nạn buôn bán người tại các vùng biên giới Việt Nam, giúp thanh thiếu nữ thêm cơ hội học tập và có việc làm vững chắc, tạo điều kiện tái ḥa nhập cộng đồng cho nạn nhân thoát cảnh buôn người. Tham gia và hỗ trợ Tổ chức Ṿng Tay Thái B́nh ngăn chặn tệ nạn buôn người.
Page
1 of 1
|
|
